Lu Hà Và Thơ Tình
(luhavathotinh.blogspot.com)
Thơ văn tôi viết, chỉ mong qúy vị nếu muốn trích dẫn xin ghi rõ đúng ngày tháng tôi sáng tác để tiện việc tra cứu đối chiếu với hoàn cảnh lịch sử, xuất xứ nào dẫn tới những cảm xúc sáng tạo này. Xin gửi lời chào thân ái và trân trọng tới cộng đồng mạng, tới những người con mang dòng máu Lạc Hồng.
“Tôi
không ưa ông Trump, cả làng đều biết và tôi thấy tôi không phạm một lỗi nào đối
với lương tâm, đối với xã hội tôi đang sống và đối với các bạn bè Pháp, Mỹ,
cũng như Việt Nam. Đến đây, tôi xin minh định là tôi chưa bao giờ quảng cáo cho
phe Dân Chủ, tôi xin thề là tôi chưa bao giờ nói tốt cho ông Biden, mà chỉ biết
ông đã là Phó Tổng thống cho ông Obama mà thôi. Bầu cử tới là dân Mỹ sẽ quyết định,
thằng Tây giấy HCLân nó "does not care"!
Em đang
chuẩn bị sáng tác bộ truyện thơ ngụ ngôn, có lẽ chuyến này trở lại cái anh lục
bát cổ truyền. Vì tác giả khuyết danh viết theo lối cổ phong: Lục Súc Tranh
Công. Ngày mai hoặc ngày kia mời Anh THANH HOÀNG đón xem bài số 1 nhé.
Bàn luận với học giả Paul Nguyễn Hoàng Đức về Friedich
Nietzsche
Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“Cuối cùng Nietzsche tiến đến hạ gục người thầy duy niệm
cao nhất cho lý tưởng tính của đạo đức - đó là Thượng Đế: “Thượng Đế đã chết rồi,
phải giết
Thượng Đế thì con người hùng, tức con người siêu nhân mới
có cơ xuất hiện”
-“Trong cuốn “Vui biết” (Gai Savoir), Nietzsche nhận định:
“Biến cố lớn lao nhất việc ‘Thượng Đế đã chết’, việc tin tưởng vào Thượng Đế Cơ
Đốc giáo không còn đáng tin nữa, đang khởi sự gieo bóng tối đầu tiên của nó
trên châu Âu…và điều phải sụp đổ theo là lòng tin tưởng ấy vốn chưa bị hủy diệt.
Tất cả những gì xây trên lòng tin tưởng ấy, dựa vào đó và lớn trên đó. Chẳng hạn
toàn thể luân lý Tây Phương của chúng ta”
“Theo Nietzsche, người hiền tài là một thách đố và là một
mũi giày dẫm lên trên lũ đông, nên lũ đông vừa kính vừa thâm thù kẻ anh hùng.
Ông nói: “Người cao thượng là người đã ý thức và tin tưởng đinh ninh rằng mình
có quyền nhận định, có quyền đặt ra những giá trị mà không cần được ai chấp nhận
hết. Cái gì họ nghĩ là có hại, thì cái đó có hại, cái gì họ nghĩ là danh dự,
thì đó là danh dự. Người tự chủ là kẻ sáng tạo ra những giá trị (créateur de
valeur). Đó là luân lý của người tự chủ, một luân lý nêu cao danh dự của con
người.“
Tôi xin thay mặt toàn thể gia đình, vợ và các con của tôi,
xin gửi lời chia buồn thống thiết nhất tới toàn gia quyến bác sĩđa khoa B. Günter và toàn bộ tập thể các bác sĩ y tá
Bác sĩ B. Günter là một người rất tốt, đã chăm sóc sức khỏe
cho tôi và vợ con tôi. Người Đức thường quen gọi là bác sĩ gia đình.
Người ta thường nói theo chữ Tàu đọc theo âm tiết Việt Nam
là: “Lương y kiêm từ mẫu” nghĩa là người thày thuốc giống như mẹ hiền.
Nay Bác sĩ đã ra đi biền biệt xa cách chúng ta để trở về
vương quốc của Chúa. Bản thân tôi rất đau buồn thương xót vô hạn,
“Con người đi tìm chân lý cần phải biết yêu các thù địch của
mình, và cũng phải biết ghét các bạn thân của mình nữa”.
“Khi người nào muốn cả đời chỉ là học trò, thì người đó rất
ít biết ơn ông thầy. Còn chư đệ, chư đệ còn do dự gì mà không xé mũ niệm của ta
ra? Ừ, chư đệ bảo tôn kính ta, nhưng sự tôn kính đó ăn thua gì? Hãy coi chừng đừng
để thần tượng đè chết nghe!” (Ainsi parlait Arathoustra, P.106).“
Nietzsche
như được mệnh danh là triết gia của cuộc sống. Ông cho rằng, cứ cái gì cần cho
cuộc sống là tốt, không loại trừ cả tội ác cái đóng góp sản sinh kinh nghiệm
làm người, cũng như nhận thức. Ông nói: “Cuộc sống là điều kiện của nhận thức.
Tội lỗi là điều kiện của cuộc sống tôi muốn nói tội lỗi nền tảng. Nhận biết rằng
người ta không thể diệt trừ tội lỗi. Chẳng còn gì để yêu, chúng ta cần phải yêu
và chăm sóc tội lỗi, nó là thầy của nhận thức”
Tôi được sinh ra ở thế gian này, nhưng cuộc đời tôi đầy
cay đắng xót xa, tôi luôn gặp phải những tai ương bất hạnh do lũ người hèn mọn
đểu cáng, tiểu nhân, bất tài vì lý do này lý do nọ mà muốn cản trở bước chân
tôi đi, dập tắt ngọn lửa lòng khao khát tri thức, trí tuệ, khát vọng về một
tương lai xán lạn, để tôi phải dời bỏ quê hương Việt Nam yêu dấu, sang cộng hòa
dân chủ Đức học nghề rồi làm lao nô, rồi lại hành hương di cư sang Tây Đức để
an cư lạc nghiệp. Từ nhỏ tôi mang nhiều hoài vọng, mơ mộng mình sẽ là nhà toán
học, vật lý hay hóa học. Mình sẽ thăng tiến bay cao trên con đường cử nghiệp. Nhưng
than ôi ! Thượng đế không thương xót tôi, ngài đày đọa tôi phải làm thơ và viết
văn.
Sau khi nghe cô Tam Hợp giải thích về vận mệnh nàng Kiều,
bao nhiêu nợ nần oan nghiệt, tội lỗi tà dâm sẽ được nước sông Tiền Đường rửa sạch.
Chuyện nàng Kiều phải bán thân để cứu cha và cả nhà là một sự hy sinh lớn nhất
đã động đến lòng trời. Có thể còn hy vọng tìm lại nàng Kiều dưới lòng sông Tiền
Đường, phải nhanh lên mới kịp giờ khắc đã đến rồi. Sư Giác Duyên biết trước được
thiên cơ từ đạo cô Tam Hợp đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa Kiều từ dưới thủy cung
trở về dương thế.
Kiều sau khi bị tên gian thần lưu manh cặn bã của triều
đình nhà Minh đày đoạ dày vò cả thể xác lẫn tinh thần chán chê. Kiều bị quân
lính áp giải tống vào khoang thuyền của một tù trưởng bộ lạc người thiểu số. Kiều
uất ức nghẹn cổ hai dòng lệ chảy đầm đìa. Kiều tự trách mình đã khuyên dại Từ Hải
quy thuận triều đình, nàng cứ đinh ninh Từ Hải chết oan là do tại mình. Nhưng
theo tôi đó chỉ là yếu tố phụ. Còn nguyên nhân xâu xa là do chính tại Từ Hải
quá tin vào tên đồng hương người cùng làng với mình tên là La Long Vân. Từ
không biết hắn là gián điệp tay sai đắc lực của Hồ tôn Hiến cài vào quân doanh
của mình. La Long Vân thực hiện âm mưu khai thác mâu thuẫn phân hoá nội bộ, tạo
nên sự hiểu lầm giữa Từ Hải và Trần Đông. Thực lực bên phía Từ Hải rất mạnh có
10 vạn tinh binh, nhưng Trần Đông nghe lời xúi bẩy của La Long Vân đánh úp Từ Hải
nên làm cho quân đội của Từ tiêu hao nặng. Từ Hải từng được gia tộc Satsuma Han
của Nhật làm hậu thuẫn. Người này đã có công lớn giúp Minh Trị Thiên Hoàng canh
tân đất nước học tập kỹ thuật phương Tây làm cho nước Nhật Bản trở thành phú cường.
Nhà Minh khi đó luôn bị các bộ lạc du mục Altan Khan phía bắc quấy nhiễu. Hồ
tôn Hiến chỉ là một tên gian thần cắc ké lừa Từ đầu hàng và giết đi và chính y
sau này cũng chết thảm ở trong ngục. Sở dĩ quân Từ Hải mạnh vì có vũ khí của
người Bồ Đào Nha, một loại súng cò giật đạn đồng rất lợi hại thời đó. Có thể thời
đó nàng Kiều chưa từng theo chồng đến Việt Nam nhưng chắc chắn đã từng ở Nhật Bản.
Khi ở trên khoang thuyền của một thổ quan Kiều đã quyết định viết mộtphong thư tuyệt mệnh.
Hồ Tôn Hiến là một ngã vô liêm sỉ đểu cáng nhất trong tập
Tài Mệnh Tương Đố của tôi cũng như Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du. Nghe nói HồCẩm Đào chủ tịch tiệm nước Tàu là cháu đời thứ
14 hay đời thứ 15 của Hồ Tôn Hiến.
Hồ Tôn Hiến nhiều lần mang quân đánh dẹp Oa khấu ở ven biển
đông nam nhưng toàn thất bại. Sau đó họ Hồ dùng mưu kế của Từ Vị, chủ yếu chiêu
hàng các đầu mục của Oa khấu, lập kế dụ hàng bắt được Uông Trực, Từ Hải, Trần
Đông, Ma Diệp đem về kinh đô trị tội.
Từ Hải vì tình đồng hương mà để cho La Long Văn vào ở
trong quân doanh của mình làm nội gián cho triều đình nhà Minh và vì quá tin
vào lời vợ mà chịu xin hàng Hồ Tôn Hiến để đến nỗi thân tàn danh bại mà phải chết
đứng giữa trận tiền.