Trông
Sao Nhớ Vợ
Đêm
sao sáng dần lên gió lộng
Lòng
trời thương cảm động trần gian
Ô
kià một dải sông Ngân
Đôi
bờ sóng vỗ ngập tràn cầu ô
Anh
dướn mắt thẫn thờ mê mải
Mũ
Thần Nông tìm mãi ở đâu
Thấy
con cò lội vực sâu
Thư
cưu ảo não âu sầu chẳng thôi
Anh
rớm lệ nhớ hồi năm ấy
Tiễn
anh đi te tái xuống tàu
Để
em ở lại dãi dầu
Nuôi
con khôn lớn mái đầu héo hon
Chòm
Bắc Đẩu ngậm hờn tủi cực
Cũng
cô đơn ở góc bên này
Bên
kia vĩ tuyến đắng cay
Thân
em vò võ hao gày tháng năm
Chắc
em cũng nhớ rằm trăng sáng
Bế
con thơ mong ngóng chờ chồng
Hỏi
rằng chung một khoảng không
Nỡ
sao xa cách đoạn trường chia ly
Cũng
có đêm não nề rên rỉ
Không
trăng sao ti tỉ côn trùng
Tối
đen buồn bã vô cùng
Chập
chờn đom đóm hãi hùng đêm thâu...
cảm
tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Đêm Sao Sáng
29.10.2012
Lu Hà
Truyện
Cổ Nước Bướm
Truyện
cổ tích rằng: vua nước Bướm
Kén
nhân tài hương đượm tân khoa
Có
chàng đậu bảng thám hoa
Xứng
danh họ Điệp trang gia bái đường
Không
lấy trạng vua phong tước hiệu
Rồi
gả cô gái rượu mến yêu
Như
em anh chả nó điêu
Cấp
xe tứ mã sớm chiều bên nhau
Nàng
đẹp lắm mượt mà vóc liễu
Chẳng
khác em yểu điệu thướt tha
Vợ
chồng quan Thám la đà
Mải
chơi lạc lối tìm đâu đường về
Trời
sắp tối vườn lê hoa trắng
Đám
mây hồng bảng lảng từ xa
Bà
tiên lúc đó hiện ra
Sao
mà đẹp thế ! Tiên mà em ơi!
Nàng
công chúa sụt sùi nhỏ lệ
Em
sợ rằng xứ xở người ta
Mênh
mông kià ánh trăng ngà
Vi
vu gió thổi quê nhà xa xôi
Bà
thương hại cả đôi bướm dại
Hẳn
hai con lạc lối đường về?
Cố
hương dặm nẻo sơn khê
Hay
là ngủ tạm liệu bề tính sau
Ở
nhà ta thêu thuà gối gấm
Rượu
bồ đào bánh tẩm mật ong
Ái
ân cũng có sẵn giường
Mặc
trời giông bão biển đông sóng gào
Vợ
chồng bướm nghẹn ngào cảm động
Ở
trọ đêm phòng rộng đuốc hoa
Sáng
ra thấy lốt đổi da
Chồng
là anh đó vợ là chính em.
cảm
tác thơ Nguyễn Bính: Truyện Cổ Tích
24.10.2012
Lu Hà
Xuân
Về xứ Lạnh
Cảm
tác từ câu thơ cuả Nguyễn Bính
"
Đã thấy xuân về với gió đông"
Làng
quê thôn xóm lá đầy vương
Muà
đông lạnh lẽo đừng quay lại
Cho
trái tim hồng khắp bốn phương...
Đất
lạ quê người chẳng thấy hoa
Anh
đào trước cưả đứng đìu hiu
Hoàng
hôn rủ bóng xa vời vợi
Mấy
chục năm rồi khách vãng lai...
Nguyễn
Bính anh ơi! một thuở nào
Tình
quê trong trắng ánh trăng mơ
Chiều
nay bỗng có ai thầm đọc
Tâm
dạ xôn xao lệ ưá trào..
Nỗi
buồn day dứt cứ nôn nao
Một
mái nhà tranh một gốc dưà
Ai
thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Tổ
tiên họ mạc với ông bà?
Xuân
ở xứ người buồn lắm sao
Một
trời quan tái chẳng trăng sao
Tuyết
rơi lất phất hồn tê tái
No
đủ sao mà dạ ngẩn ngơ...?
24.1.2011
Lu Hà
Thuyền Trăng Bến Mộng
Bến vàng thuyền đậu
trăng mơ
Có chàng thi sĩ ngẩn
ngơ sao trời
Lăn tăn làn nước bồi
hồi
Đa tình tự cổ mộng
đời nở hoa
Sương rơi mái tóc
ướt nhoà
Tình thơ thêu dệt
tấu hoà thanh âm
Giọt thương thánh
thót âm thầm
Mạn thuyền sóng vỗ
điệu trầm lửng lơ...
Nồng nàn tiếng vợ
hò ơ!
Lòng chàng xao xuyến
lờ mờ mưa tuôn
Vợ chồng ngây ngất
đòi cơn
Thơ mình hay quá
sóng vờn triều dâng
Khăn thêu đành bỏ
dở dang
Vần thơ chắp nối
thiên đàng mây bay
Ái ân tình nghĩa
vơi đầy
Rèm buông đèn tắt
vui vầy đi thôi
Tròng trành dời bến
thuyền trôi
Nụ hôn dàn duạ bờ
môi ngọt ngào
Sáng ra tỉnh dậy
bơ phờ
Xôn xao quang cảnh
lờ đờ cá bơi
Một đêm mưa gió
tơi bời
Trăng vàng bến mộng
cuộc đời mấy ai
Rồng mây quấn quít
vân đài
Thơ theo cánh hạc
đêm dài chưá chan....!
cảm tác thơ từ thơ
Nguyễn Bính: Bến Mơ
4.10.2012 Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét