Liêu Trai Hồ Điệp
tặng Võ Ngọc Nhi
Xôn xao thiên hạ tấm hình
Trên đời chỉ có một mình cô thôi
Trái tim tôi lại bồi hồi
Để hồn dan díu thả trôi bến tình...
Chắp tay cầu nguyện thánh linh
Duyên tơ cầm sắt rung rinh bướm đào
Quỳnh hoa e thẹn ngọt ngào
Yến oanh thỏ thẻ thì thào bên tai...
Đêm nay lạc lối thiên thai
Như chàng Từ Thức mộng đài giao hoan
Sá chi cát sĩ cơ hàn
Hoài lang dạ cổ chứa chan cung đàn....
Nhớ thương nửa mảnh trăng ngàn
Hết tròn lại khuyết nồng nàn ái ân
Cưỡi mây theo thế đằng vân
Luồn qua song cửa tần ngần nhung y
Mặc cho sấm sét ầm ỳ
Thiên lôi quát tháo kinh kỳ gió mưa
Canh ba gà gáy say xưa
Bần thần tỉnh giấc đong đưa phiến sầu...
Ngọc Nhi buồn lã chã châu
Lu Hà thổn thức tinh cầu vần xoay
Không ngờ lại có hôm nay
Liêu trai hồ điệp ai hay kiếp nào...?
13.8.2016 Lu Hà
Trăng
Chưa Chín Mềm
Trăng
Chưa Chín Mềm
cảm
đối bài thơ của nữ sĩ Lương Cẩm Quyên: Xin Đừng Xa Lạ
Trần gian thiếu phụ hai con
Hồn mây phảng phất chon von đỉnh sầu
Tóc nâu nhuộm sáng mái đầu
Mũ vàng chĩnh chện bể dâu đoạn trường...
Suốt ngày bận rộn mà thương
Mưu sinh cuộc sống vô thường thế nhân
Móng
son kề miệng tần ngần
Xiêu
lòng quân tử bần thần ngẩn ngơ
Có
chàng cát sĩ mần thơ
Rửng
rưng hờ hững hay vờ vĩnh thôi...
Đời
hoa như cánh bèo trôi
Đài
gương in dấu xa xôi bến nào....
Bàn
dân thiên hạ thì thào
Thị
phi ai nỡ xôn xao bướm hồng
Cỏ
non xanh mướt cánh đồng
Cánh
cò bả lả bềnh bồng nôn nao....
Một
vùng thư thả quỳnh giao
Hai
hàng tơ liễu nghẹn ngào giọt mưa
Tiếng
gà eo óc sớm trưa
Xin
đừng xa lạ trăng chưa chín mềm...
Hoàng
hôn sõng sượt bên thềm
Tơ
vàng óng ả nỗi niềm Hằng Nga
Vuốt
ve cầm mảnh lược ngà
Hiên
tây chênh chếch bóng đa dập dờn…
13.8.2016
Lu Hà
Ôm
Tròn Giấc Mộng
cảm
đối 4 câu lục bát của Lương Cẩm Quyên: Anh Giữ Hộ Em
Phải
rồi anh vẫn giữ gìn
Bướm
hồng sen nõn đền nghì phiếu mai
Qủa
cà hoa tím hương lài
Liễu
thanh sương đọng nét ngài ngẩn ngơ…
Bâng
khuâng rạo rực hồn thơ
Cánh
cò bay lả đôi bờ đục trong
Trước
sau trọn vẹn chung dòng
Quản
chi cát bụi long đong nửa đời…
Từ
xa anh thấy em cười
Long
lanh hạt ngọc chơi vơi nửa chừng
Vườn
xuân ong bướm tưng bừng
Mảnh
hồn thu thảo quế gừng thơm cay…
Nửa
đêm gà gáy ai hay
Giật
mình tỉnh giấc canh chày mộng du
Vẳng
nghe tiếng hát em ru
Dòm
song cửa sổ vi vu gió lùa
Em
ơi, dồn dập bốn mùa
Tình
anh phiêu lãng thêu thùa từng câu
Trán
nhăn tư lự bên cầu
Bóng
em ẻo lả mái đầu muối sương
Trăm
năm một kiếp vô thường
Cung
đàn dang dở vấn vương khối sầu
Ngậm
ngùi bốn biển năm châu
Thần
linh cảm động tinh cầu vòng quanh…
Nhân duyên tiền định mong manh
Hằng Nga buồn bã vén mành mây coi
Thương người trần thế lẻ loi
Suối mơ róc rách trăng soi bến tình…
13.8.2016
Lu Hà
Góc
Trời Thảm Thê
cảm
đối thơ Thủy Sao ( Lương Cẩm Quyên ): Ước Mơ Nghèo
Cô
thục nữ làm thơ lục bát
Ước
mơ nghèo rau nhạt muối thèm
Trăng
thanh nũng nịu e hèm
Trõng
tre kẽo kẹt buông rèm mộng thơ…
Mơ
giàu có hững hờ sông nước
Thuyền
ra khơi lạc bước thế gian
Đồng
quê cò vạc non ngàn
Bản
làng heo hút trăng tàn suối than…
Mùa
xuân đến chứa chan tình ái
Lá thu rơi tê tái quan san
Gió đông bếp lửa tro than
Sắn khoai ngô bắp lệ chan đôi dòng…
Nửa thế kỷ long đong xuôi ngược
Nặng gánh đời xốc vác đôi vai
Giàu nghèo thương khó bi ai
Ngàn năm vọng tiếng giao đài hạc bay…
Hồn thơ gọi đắng cay tủi hận
Biển lòng đau lận đận thủy triều
Hoàng hôn phong cảnh tiêu điều
Hải âu tức tưởi liêu xiêu bóng mờ…
Cá tôm khóc dật dờ nhân ảnh
Bãi cát vàng luới rách người phơi
Ngân hà xa tít chơi vơi
Sao băng rơi rụng góc trời thảm thê…!
13.8.2016 Lu Hà
Lão Trư Hận Tình
cảm hứng với nữ sĩ Lương Cẩm Quyên
Lão Trư nhớ ả Hằng Nga
Trần gian thiếu phụ mặn mà đẹp hơn
Lu
Hà thổn thức đòi cơn
Sông
tình bể ái chập chờn thuyền trăng...
Có
Lương nữ sĩ tuyết hằng
Đa
tình tự cổ thiếp chàng ngẩn ngơ
Miên
miên bất tuyệt ai ngờ
Nan
di khứ hận lờ mờ mây bay...
Đời
còn oan trái đắng cay
Nước
non non nước chẳng hay thế nào?
Chất
chồng công vụ má đào
Phấn
son phai nhạt ứa trào giọt châu...
Kìa
ai lững thững chân cầu
Thương
đời khổ hạnh dãi dầu nắng mưa
Bạn
bè thúc giục xong chưa
Bát
cơm manh áo muối dưa qua ngày...
Bâng
khuâng suốt cả canh chày
Hai
con gọi mẹ còn say xưa gì?
Thiên
bồng nguyên súy thầm thì
Sen
hồng lãng đãng rầm rì hồn thơ....
Lẽ
nào sông lại hững hờ
Mười
năm dâu bể lờ đờ cá bơi
Trăm
năm cũng chẳng thảnh thơi
Nghìn
thu Bát Giới khóc người trần gian...!
13.8.2016
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét