Chiều mưa Hà Nội
Năm
anh muời tám tuổi
Lần đầu
đến nhà chơi
Thẹn thùng không dám nói
Cháu vào đây ngồi chơi
Mẹ em cũng biết duyên
Anh đã
thầm yêu em
Nhưng
tuổi đời chưa chín
Nên chẳng dám nói lên
Là bạn học của nhau
Anh cũng chẳng khôn nhiều
Nên tình anh câm lặng
Không dám ngỏ chữ yêu
Hà nội những chiều mưa
Còn mưa đến bao giờ
Ta sóng đôi cùng bước
Hạt mưa lòng ngẩn ngơ
Rồi anh đi bộ đội
Em đã
đến nhà chơi
Tuổi cũng tròn mười tám
Đôi vầng trăng vàng soi
Những năm dài trường sơn
Còn thổn thức nguồn cơn
Tự trách mình nhút nhát
Sao ngày xưa daị khờ
Sau ba năm anh về
Em chê anh nhà quê
Để mẹ ngồi tiếp
chuyện
Mà lòng anh tái tê
Đến khi em có chồng
Quay xe em cản đường
Có nỗi niềm tâm sự
Nước
mắt chảy đôi dòng
2007 Đức Quốc, Lu Hà
Tiếng vọng
Anh đã ngoài hai mươi
Mà chưa một lần nào
Hưởng phút giây êm ái
Cuả tình thương dạt dào
Cuộc đời anh lênh đênh
Chiến tranh vùi dập
anh
Nơi rừng thiêng nước
độc
Tan tác bao mộng
lành
Rồi anh được sang đây
Người ta gọi xứ tây
Gặp muà hoa tuyết
nở
Mắt em nhìn lung
lay
Cha em cũng mến
anh
Anh trai laị rất
lành
Mẹ thì ngồi yên lặng
Sứ quán dập rình
anh
Mắt xanh nhìn xa xăm
Xinh tươi như
trăng rằm
Mà anh còn câu nệ
Giáo lý của Việt
Nam
Bữa ăn tối hôm nay
Thấy mọi người chắp tay
Anh giật mình luống
cuống
Và quên cả chắp
tay
Cha nhẹ nhàng mỉm
cười
Con cũng phải chắp
tay
Ra
nhà em đi đạo
Thưa
vâng: Giê Su Ma
Nhà em ở cũng gần
Sáng biên giới Ba
Lan
Tiếng chuông chuà văng vẳng
Thức dậy em ngồi
bên
Theo
em đi thăm cha
Cao vút một toà
nhà
Rồi ta đi thăm Mẹ
Bệnh viện đường xa xa
Moỉ chân dừng ở đâu
Đứng sát cạnh bên
nhau
Dưới chân một bức tượng
Em thì thầm thật
lâu
Áp tai vào oang
oang
Tiếng vọng từ hư không
Nào
anh đâu có biết
Tiếng lòng em ngân
vang
Thật thà chẳng hiểu
chi
Không biết em nói
gì
Hai má em bừng đỏ
Đáy
mắt dấu
nụ cười
Linh cảm mối tình
duyên
Nhưng
anh chưa từng
quen
Nỗi lòng ngươì con gái
Nên phận anh lần
khân….
Ta đi tắt qua rừng
Quê anh gọi rừng
thông
Nghe tim em hồi hộp
Sao anh nỡ lạnh
lòng…
Không! Anh rất yêu
em
Tình anh như tơ tằm
Vì anh còn lo sợ
Anh phải về Việt
Nam
Thật là khổ trăm chiều
Còn trẻ chưa biết nhiều
Một cái gông xiềng
xích
Tâm hồn chốn lao
tù
Tự thương đời
bơ vơ
Yêu em mà vẫn lo
Anh cần gì kia chứ
Quê anh nghèo xác
xơ
Hèn không ngỏ tình
em
Một muà đông bần thần
Buồn lá thư em gọi
Tuyết đáp dày dưới
chân…
Đức Quốc 2007 Lu Hà
Rừng bạch dương
Mây trời bay vẩn vơ
Nào
tôi đâu có ngờ
Người mà tôi yêu dấu
Bỗng ngoảnh mặt làm ngơ
Một mình trên toa
tàu
Chợt thấy một Tiểu
Kiều
Người đâu xinh xinh lạ
Tóc bạch kim thắm
màu
Tôi buồn tôi mơ màng
Ngắm trời xanh
mênh mông
Nàng nhìn tôi chăm chú
Dáng ra chiều cảm
thông
Tôi thấy mình tự
nhiên
Ấm lòng đến làm quen
Vì mới sang nước Đức
Ngô ngọng noí chẳng
nên
Nàng dạy tôi phát
âm
Ghép chữ cho đúng vần
Tôi là học trò nhỏ
Rất ngoan và rất
hiền
Tôi
sóng đôi cùng nàng
Dong duổi khắp phố phường
Nàng
đưa tôi lên tháp
Rồi thăm viện bảo tàng
Dừng lại cùng ăn kem
Tôi giở ví ra xem
Nàng bật cười khanh khách
Ôi! Anh chàng Việt
Nam
Thôi
để em
trả cho
Nàng
thương tôi
còn nghèo
Nhưng
lòng
tôi trong trắng
Trái tim nấc nghẹn
ngào
Liếc nhìn anh quê
quê
Nhưng
ngoan quá, ngoan ghê
Anh chỉ cười không nói
Mà tình em đê mê
Tháng sáu nắng
chang chang
Bóng tôi lồng bóng
nàng
Tay nắm tay cùng bước
Một ngày nên nghiã
chăng?...
Nàng
thương tôi bơ vơ
Mạn tàu sông En- Bơ
Tôi nhìn dòng nước chảy
Ngao ngán ai hững
hờ….
Vui chân tôi theo
nàng
Lạc vào rừng bạch dương
Mắt nàng xanh
biêng biếc
Như
dấu cả
trời trong
Nàng đưa tôi về nhà
Người quen đến
dèm pha
Họ cãi gì không hiểu
Mặt tôi đành trơ
ra
Mọi chuyện sẽ qua
thôi
Nếu nàng quyết thương tôi
Thì ai nào cản được
Dòng sử tình vẫn
ghi
Lòng biển say mặn
nồng
Bén như ngọn lửa hồng
Lưả rơm từ
tiền kiếp
Sét ái tình ngân
vang
Nay nàng quá xa
xôi
Mây trời lạc tới nơi
Hỏi về phương xa đó
Sao chẳng nói lên
lời…
Lu Hà
Anh Là Kẻ Vụng Về
Câu truyện xưa đã qua
Như
sương tan muà thu
Nay nghe em nhắc lại
Mà lòng anh xót xa
Thì ra lỗi tại anh
Kéo mây che trời
xanh
Mang tâm tình con
gái
Chơi
vơi lòng
biển xanh
Sao anh không nói
thẳng?
Cứ vòng vèo quanh
co
Làm cho thành rắc
rối
Ôm mối sầu tương tư
Vì anh quá lo xa
Con nhện vướng chân tơ
Sợ không được lòng muội
Nghiã tao khang
trong nhà...
Thật là chẳng ra
sao
Cần chi phải đo dò
Nên thuyền anh nhỡ
bến
Thương
chuyến đò xa xưa
Thật là khổ trăm chiều
Tuổi trẻ mơ mộng nhiều
Nhìn đông tây nam bắc
Lạc kiếp đời phù du...
Hãy tha lỗi cho
nhau
Mong làm lại từ đầu
Nếu lòng còn thổn
thức
Bóng hình bao thương đau
Đếm lại bao muà thu
Mối duyên thầm xa xưa
Nợ nần từ bao kiếp
Lưới trần gian bao
la....
Đức Quốc 1.2.2009
Lu Hà
Trò Ái Tình
Khi lòng anh trống
rỗng
Thì em lại yêu anh
Một tình yêu chết đuối
Trôi theo dòng
sông xanh
Cậy có tí nhan sắc
Tình người như lưỡi dao
Câu cá đuà ba
tháng
Khóc héo sầu ba
thu
Ai đỏ lòng xanh vỏ
Thương
hờn
cánh đại bàng
Vẫy vùng quen bão
tố
Nuốt giận mù trùng dương
Chỉ vì con gà rù
Có mắt cũng như mù
Nỡ cạn tàu ráo
máng
Lương tâm nào thứ cho?
Suy gần lại nghĩ
xa
Sử sách từ ngàn xưa
Thật thà như Tôn Tẫn
Nghiã tình để ngàn thu
Bài thơ kể chuyện rằng
Oán giận còn thương thương
Chút tình người con gái
Xót xa cành mù
tang
24.6.2009 Lu Hà
Giận Suốt Đời
Cách nhau một bức
tường
Lòng biển rộng
mênh mông
Câu cá tàn hương sắc
Mấy năm hoài vấn vương
Lá vàng rơi héo hon
Tuổi tác buồn hoa
xuân
Vì một chút danh
hão
Oan gì mà khóc
than
Người ấy đã
đi xa
Tình yêu không bến
bờ
Vì sao ta chót dại
Tự hại người ta yêu
Hương hoa chỉ một đời
Tự hiến dâng cho
người
Mất trắng thành nô
lệ
Chán chê rồi bỏ rơi…
Hối hận thì làm
chi
Chuyện xưa vĩnh biệt rồi
Tình đi không trở lại
Như vạn
trùng xa khơi
Còn vài phút nưã thôi
Người vẫn chẳng đoái hoài
Lạnh nhạt đứng trong bếp
Giận cho hết cuộc đời….
Ta phải biết làm
sao?
Còn đâu là gái tơ
Mấy năm trường
đứt đoạn
Hy vọng người yêu ta...
Xưa chót coi thường
đời
Nhẫn tâm chót lỡ rồi
Nghe theo lời
chúng bạn
Con cháu lũ vô
loài...
Chúng con ông cháu
cha
Quyền thế ở quê
nhà
Cộng Sản sang ăn học
U mê mà vẫn
kiêu....
Đức Quốc 17.6.2009
Lu Hà
Khổ Vì Tình
Cứ mỗi lần từ xa
Lung linh thầm gưỉ trao
Có điều gì muốn nói
Đôi mắt người yêu nhau…
Anh đã đến
bên em
Ngạt ngào hương thuỷ tiên
Bàng hoàng như nắng hạ
Ba tháng dòng mưa xuân
Bao thơ tình gưỉ
trao
Em gọi là Thiên
Nga
Anh đâu là thi sĩ
Mà lòng anh thiết
tha
Chỉ có bấy nhiêu
thôi
Mà sầu đong suốt đời
Người yêu em đã
đến
Là vỡ mộng thiên
thai
Anh tức tối lồng lộn
Cũng là lẽ hợp
tình
Tình yêu thường vẫn
thế
Cơn sóng lòng sông xanh
Em miả mai khinh rẻ
Sao mà xứng với em
Cành vàng và lá ngọc
Anh nuốt hận sầu cơn
Từ hôm đó trở đi
Giưã nắng hè mưa
rơi
Băng giá trái tim lạnh
Thề cho hết cuộc đời…
Rồi đến em đau
khổ
Ba năm tuyết chẳng tan
Gào lên trong tuyệt vọng
Anh đã thành người
câm
Về Hà Nội cưới vợ
Em vẫn còn đưa tin
Em vẫn còn hy vọng
Gặp em ở Hải Phòng
Tình đã chết từ lâu
Em tôi đã hết kiêu
Khi đời hoa héo uá
Hết mộng tình trăng mơ
Đức Quốc
18.6.2009 Lu Hà
Soi lai từng sát
na
Sao tôi khổ thế
này
Trời
đầy đoạ tôi đây
Nỗi buồn cứ da diết
Trong con bão đời nay
Sao tôi cứ phaỉ
sinh
Trong cõi đời nhục vinh
Sinh ra là đau khổ
Gào lên kiện trời
xanh
Ôi cái nợ ba sinh
Khóc cười chưa
tàn canh
Laị quay đòi chuyển kiếp
Cay đắng đời
chúng sinh
Nhận nhau trước hôn nhân
Là ân sủng nhân
gian
Của kiếp người tiền
định
Biết đời mình trầm luân
Nào ai có tội gì
Trôi nổi cõi luân
hồi
Nợ nần đeo đẳng
mãi
Bao giờ trả hết đây?
Gặp nhau chỉ một lần
Năm tháng cứ trôi dần
Đã gần ba thập kỷ
Vấn vương hoài thời gian
Nay cả hai đã già
Còn nhắc laị chuyện
xưa
Đông tây người bốn hướng
Dỏng tai mà lắng
nghe
Ai oán tím bầm gan
Xót xa em đi tìm
Biết tìm đâu cho thấy
Trong biển đời gian truân
Cứ nghĩ mà thấy thương
Lệ ứa cõi vô thường
Trời già sao cay độc
Cho phận gái hồng
nhan
Cứ kể lể khóc than
Tự đày đoạ
cái thân
Trong cái buồn cái
nhớ
Như một kẻ mất hồn
Soi mói từng
nguyên do
Là lỗi tại làm sao
Mà đời ai phải khổ
Tìm laị từng sát
na..
Đức Quốc
13.2.08
Lu Hà
Nợ trần ai
Trong
cái đầu bốc lửa
Ngùn
ngụt những lời thơ
Trào ra từ cân não
Gào
lên đòi
tình yêu
Tình yêu trốn ở đâu
Vướng
trời mây phương xa
Mang nợ nần số kiếp
Bao giờ trả lại
ta?
Trong cõi thường hư vô
Tình yêu là mộng mơ
Sáng tối qua cửa sổ
Ánh bình minh hôm
qua
Vì anh tìm gặp em
Trong ngàn triệu
con tim
Như
vạn lần giọt nước
Gặp nhau rồi tan
ra
Chờ nhau bên sông
hà
Như
vào cõi
tiên sa
Bóng em ngồi dệt vải
Ngưu Lang chàng ngẩn ngơ
Chức Nữ còn giận hờn
Buổi chiều xa u buồn
Chàng đi và đi
mãi
Cánh chim hồng chờ
tin
Sao cuộc đời bi thương
Kiện ông trời bất
công
Không thuơng người
thục nữ
Gây bao nỗi đoạn trường
Đức Quốc 2008
Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét