Đêm Đông Chờ
Mẹ
tặng Hoà Đàm sau khi đọc
truyện: Sân Ga Buồn
Buồn rười rượi sân ga vắng vẻ
Cùng với bà tê tái chiều mưa
Thoảng nghe tiếng gió lưa
thưa
Côn trùng rên rỉ hàng dưà
xác xơ
Tàu về sớm mà sao chẳng biết
Cứ đợi hoài thảm thiết má
ơi!
Xót xa cho những mảnh đời
Tuổi thơ nghèo khó tả tả tơi
linh hồn...
Mẹ đi chợ vẫn còn gánh nặng
Khách bộ hành lạnh cóng đêm
đông
Bát cơm manh áo thê lương
Nuôi đàn con nhỏ má hồng
phôi phai...
Đường xã hội trần ai bi lụy
Bóng hồ tinh tiều tụy xóm
làng
Loa rè ca ngợi thiên đàng
Triền miền đầy đoạ mơ màng tối
tăm...
Bong bóng nước âm thầm ôm ấp
Trái tim người vùi dập hố
sâu
Nặng lòng cám cảnh suy tư
Đôi dòng chia sẻ cảm sầu vần
thơ...
Thương bà cháu dật dờ mưa
gió
Đợi chuyến tàu ảo não canh
khuya
Mưa rơi lệ chảy đầm đià
Vùng quê hẻo lánh bên rià
văn minh...
10.1.2012 Lu Hà
Nhớ Ơn Cha Mẹ
tặng Hoà Đàm nhân đọc bài thơ: Lời Yêu Đến Mẹ
Đầu năm mới lòng con tha thiết
Thương mẹ cha da diết làm
sao
Nghe con sóng vỗ dạt dào
Mênh mông trời biển nghẹn
ngào mẹ ơi!
Tình cuả mẹ chân trời góc biển
Cùng gió mây lận đận chưá
chan
Trăng sao đỉnh núi non ngàn
Nồng nàn soi tỏ muôn vàn mến
yêu
Lời răn dạy trăm điều sớm tối
Giúp cho con thoát khỏi chợ
đời
Lớn khôn sánh kịp với người
Công danh sự nghiệp đền bồi
mẹ cha
Quên sao được ngày xưa cặm cụi
Bếp than hồng lúi húi thổi
cơm
Bóng cha biền biệt chiều hôm
Nhà tranh xiêu vẹo gió nồm
heo may...
Bởi thời cuộc đắng cay sầu tủi
Nuôi đàn con cặm cụi gánh gồng
Mò cua bắt ốc trên đồng
Bưã no bưã đói má hồng phôi
pha...
Cha trở lại cả nhà đoàn tụ
Rồi vượt biên biển cả mịt mù
Hợp tan bao kiếp phù du
Cam lai khổ tận dãi dầu nắng
mưa...
Nghe đâu đó lưa thưa gió thổi
Tiếng ngân vang thầm gọi mẹ
ơi!
Giáo đường thánh thót bồi hồi
Dương cầm khúc nhạc cõi đời
khổ đau...
3.1.2012 Lu Hà
Thắp Một
Nén Hương
Chờ đợi mãi cháu không về được
Bà nội đành cất bước ra đi
Lá vàng sương rụng đầm đià
Hàng thông ảo não rầm rì lệ
rơi!
Lòng buồn quá chơi vơi ảm đạm
Mấy muà xuân thê thảm khói
lam
Rặng tre rũ rượi cát lầm
Con đường cỏ uá âm thầm bơ
vơ
Nhìn hàng giậu xác xơ vườn
trống
Mái nhà tranh vắng bóng bà rồi
Đầu hồi hoa dại tả tơi
Côn trùng rên r rã rời lòng
con
Nắng vàng vọt nguồn cơn vời
vợi
Gõ trúc sầu nhức nhối hàng
cau
Bồng bềnh sủi bọt chân cầu
Thẫn thờ cá lội dãi dầu gió
đưa
Mấy lần trước cháu chưa hề
nghĩ
Rồi một ngày bà sẽ đi xa
Còn chi nuối tiếc ta bà
Tuổi cao sức yếu mái đầu bạc
phơ
Thân còm cõi qua đò vượt suối
Cả một đời bưã đói bưã no
Da nhăn đôi mắt lờ mờ
Nụ cười móm mém dật dờ bóng
mây
Nghe trái chín trên cây rụng
xuống
Ngày trở về biển động chiều
mưa
Nhà tranh giọt nước lưa thưa
Chập chờn ánh chớp nhạt nhoà
bát nhang
Tôi nức nở lang thang tìm nội
Nấm mồ xanh bóng tối điêu
tàn
Vi vu gió thoảng trăng ngàn
Xót xa ân hận lệ tràn bờ mi!
Vi vu gió thoảng trăng ngàn
Xót xa ân hận lệ tràn bờ mi!
Bài thơ này viết tặng Ưu Đàm
Kỳ Hoa, sau khi đọc bài: Nội Ơi!
12.1.2013 Lu Hà
Trên Làn
Tóc Mây
tặng Socola Trần
"Cánh cò cõng nắng,
cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió
sương"
Nuôi con oằn tấm lưng cong
Gánh gồng xuôi ngược má hồng
phôi phai
Mẹ tôi ánh sáng ban mai
Năm con khôn lớn canh dài lệ
chan
Một mình bươn trải bần hàn
Sớm khuya tần tảo nghèo nàn
chẳng nan
Công lao như suối trên ngàn
Hoa hồng ngào ngạt muôn vàn
mẹ ơi!
Trăm năm cơ sự nhờ trời
Ngàn năm lòng mẹ muôn đời
thiên thu
Mẹ là chuối ngọt hương cau
Bát canh cua đá luống rau
vun trồng
Bốn phương biển cả mênh mông
Làm sao sánh được tình
thương mẹ hiền
Là vàng xao xác hàng hiên
Chạy về thăm mẹ hồn nhiên
thuở nào
Xà vào lòng mẹ thì thào
Mẹ nghe chẳng rõ ừ ào con
ngoan
Hoe hoe khoé mắt ưá tràn
Bàn tay gầy guộc trên làn
tóc mây
Nâng cằm mẹ sưả lông mày
Mẹ khen con gái hây hây môi
hường...
Thướt tha yểu điệu lưng ong
Con là hình bóng vấn vương
chương đài
Sinh ra trong cõi trần ai
Tinh cha huyết mẹ dặm dài đường
xa...
Tổ tiên cha mẹ ông bà
Truyền thưà giòng máu thiết
tha tình đời
Chúng con khôn lớn nên người
Cù lao chín chữ sáng ngời bảng
son!
Vì cảm nhận ra hai câu thơ rất
có ý nghiã cuả Socola Trần mà tôi viết tiếp thêm để tặng.
5.8.2012 Lu Hà
Thương Mẹ Ở
Nhà
Khóc tức tưởi lòng con
thương mẹ
Thân cô đơn lạnh lẽo đêm
thâu
Cha đi để lại nỗi sầu
Mái nhà xơ xác dãi dầu nắng
mưa...
Không yên giấc bốn muà chật
vật
Nhớ ngày xưa tất bật sớm hôm
Tham công tiếc việc ôm đồm
Ngược xuôi chợ buá cá tôm
rau bèo...
Vui tết đến cảnh nghèo thôn
xóm
Hay bàn tay nắng rám chai sần
Chắt chiu vo véo tảo tần
Chạy ăn từng bưã bần hàn xót
xa...
Tuổi ăn học làm sao hiểu được
Suốt canh trường thao thức
vì con
Những hôm nóng sốt mà buồn
Mẹ cha tiều tụy lo toan từng
giờ...
Rồi khôn lớn bơ vơ thành thị
Con ra đi quyết chí làm ăn
Rưng rưng ngấn lệ ưá tràn
Dặn con ráng sức giữ thân
nên người...
Con đâu biết thế thời nghiệt
ngã
Dìm đời con đày đoạ bùn đen
Từng đêm trằn trọc lệ hoen
Cha đau bệnh tật không tiền
thuốc men...
Con nức nở nghe tin cha mất
Vội chạy về thống thiết bi
ai
Tiễn hồn cha xuống tuyền đài
Tội con bất hiếu u hoài
thiên thu...
Con xám hối mõ chuà thê thảm
Ngày cầu siêu ảm đạm chơi
vơi
Mẹ ngồi lã chã mưa rơi
Con không đi nưã mẹ ơi! đừng buồn...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ
Nguyên: Tạ Lõi ...
29.11.2012 Lu Hà
Mẹ Ơi Tha Lỗi Cho Con!
thơ tiếp theo hai câu cuả Hoàng Thục Vân
"Mênh mông bát ngát đại dương
Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền."
Bờ tre giếng nước hồ sen
Ngạt ngào hương vị lại chen nhụy vàng
Sớm khuya tần tảo gánh gồng
Ngày hai buổi chợ qua dòng sông xanh
Nuôi con từ thuở xơ sinh
Công ơn dưỡng dục chân thành lòng con
Đò đông tất tưởi bước chân
Eo xèo mặt nước bồn chồn mẹ ơi!
Bưã no bưã đói lần hồi
Đồng quà tấm bánh ngậm ngùi xót xa
Viễn phương con lại nhớ nhà
Quê hương ta đó bốn muà khổ đau
Một đời thân ngưạ kiếp trâu
Nhục nhằn hai chữ tự do mất rồi
Năm cùng tháng tận mưa rơi
Hai dòng lệ chảy rã rời mẹ ơi!
Bây chừ tết đã đến rồi
Xót thân thứ lữ một đời trầm luân
Mái đầu héo uá cỏ xuân
Chiều chiều tưạ cưả bần thần ngóng mây
Phong thư theo cánh nhạn bay
Mang về cố quốc tỏ bầy lòng ta
Một hai quỳ lạy thiết tha
Tội con bất hiếu bao giờ trả đây?
29.1.2011 Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét