Lòng
Mẹ Thương Con
chuyển
thể thơ Cánh Lá Vàng: Về Bên Mẹ
Con
trở lại qùy bên chân mẹ
Đội
mi hờ... khép nhẹ tuổi thơ
Bỗng
nhiên cất tiếng hát ru
Đôi
tay mềm mại vi vu gió luà...
Lòng
thổn thức hồn đau lảo đảo
Mẹ
vỗ về hãy ngủ đi con
Bài
ca thơ ấu vẫn còn
Con
yêu cuả mẹ tâm hồn thơ ngây...
Trái
tim mẹ vơi đầy nhắn nhủ
Con
dại khờ... chưa đủ lớn khôn
Dạ
con khắc khoải bồn chồn
Tình
yêu hoang dại trào tuôn biển sầu...
Tôi
nhìn mẹ bao la say đắm
Khẽ
mỉm cười muối mặn bờ môi
Nhào
vô ôm chặt lấy người
Chưá
chan hạnh phúc cuộc đời thế gian!
15.2.2012
Lu Hà
Cậu
Ơi!
viết
tặng Ngọc Vũ*
Cậu
dìu dắt cháu làm thơ
Bước
chân chập chững nào ngờ hôm nay
Hồn
mơ trăng gió heo may
Cung
đàn muôn điệu đắm say tình người
Nhớ
ơn Cậu cả cuộc đời
Trắc
bằng réo rắt đất trời Việt Nam
Thu
về con ngắm trăng rằm
Nghe
như sóng vỗ tháng năm nghẹn sầu
Cánh
buồm theo gió đi đâu
Chân
trời viễn vọng dãi dầu nắng mưa
Gió
ru cành trúc lá dừa
Nỗi
niềm thổn thức cũng vừa sang canh
Bình
minh ríu rít vàng anh
Mùa
xuân sắp đến thắm cành đào tươi
Trông
ra như thấy Cậu cuời
Xôn
xao đầu ngõ sương rơi trắng mờ!
*
Nữ sĩ Ngọc Vũ có người Cậu là nhà thơ Nguyễn Thanh Hoàng
11.10.2014
Lu Hà
Ba
Trái Tim Yêu
viết
tặng 3 má con nhà ca nhạc sĩ Tô Cẩm Hoa
Ba
người ba trái tim yêu
Mùa
đông tối lửa sớm chiều bên nhau
Dù
cho cỏ úa hoa nhàu
Thắm
tình mẫu tử đẹp màu nước non
Tháng
năm trọn tấm lòng son
Cù
lao chín chữ vẹn tròn thủy chung
Xá
chi giông tố bão bùng
Thác
ghềnh khổ ải hãi hùng quản chi
Chị
em gắng sức chung bì
Đồng
tâm hiếu hỉ nhất nhì làng ta
Làn
thu thủy, nét xuân hoa
Hai
vầng nhật nguyệt chan hòa nắng mưa
Cơm
canh giò chả ngon chưa
Khéo
tay nấu nướng cho vừa miệng cha
Chồng
con vui vẻ cả nhà
Quây
quần đàn cháu ông bà bình an
Xuân
vui thánh thót cung đàn
Tiếng
oanh cao vút nồng nàn tình ca
Hân
hoan là khúc thái hòa
Trầm
hương khói tỏa nhạt nhòa cành lan.
3.1.2015
Lu Hà
Xuân
Này Lại Vẫn Vắng Con
viết
tặng Cuc Pham ( Phạm Cúc )
Xuân
này lại vẫn vắng con
Mẹ
gìa tựa cửa bồn chồn vào ra
Mấy
năm con đã xa nhà
Ngẩn
ngơ tàu lá canh gà cô đơn
Nhớ
thương thổn thức nguồn cơn
Út
đâu chẳng thấy giận hờn bóng câu
Mẹ
ngồi sương phủ chân cầu
Heo
may làn gió mái đầu bạc phơ
Xót
xa hàng liễu bơ phờ
Bâng
khuâng đàn cá hững hờ trời giông
Thầm
thì ngọn lúa trổ bông
Khói
hương nghi ngút cánh đồng cỏ lau
Tết
thường tảo mộ xôn xao
Bánh
chưng giò chả nghẹn ngào mâm son
Bao
giờ cho hết lo toan
Cửa
nhà yên ổn mẹ còn thấy con
Xuân
về én lượn mây buồn
Chiều
tà ảm đạm hoàng hôn ánh đèn
Đắng
cay trăm nỗi ưu phiền
Mẹ
thương con gái dịu hiền thiết tha
Cù
lao chín chữ mặn mà
Cung
đàn non nỉ bài ca muôn đời
Trùng
dương dặm thẳm đất trời
Hai
đầu nỗi nhớ lệ rơi đôi hàng!
4.2.2015
Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét